Bài viết

Khi tình yêu thương gắn kết những trái tim

Quay lại Lai Châu đợt này sau 3 tháng từ đợt khảo sát nhận hồ sơ của các con vào Quỹ – hồi tháng 9 , cảm xúc hồi hộp từ tuần trước khi sắp xếp lịch, từ ngày gọi điện thông báo cho hai con là mình sẽ lên thăm các con. Không chỉ đơn giản là chuyến đi ” Trao tiền hỗ trợ đợt 2 – Quỹ Học Bổng #Con_Đường_Đến_Trường ” nếu chỉ là trao tiền thì chuyển khoản cũng được, hay gửi các thầy cô trên trường của các con trao tiền cho các con cũng được mà. 

Nhưng mình muốn gần gũi các con, có cơ hội gặp mặt trò chuyện, tâm tư nguyện vọng khó khăn trong cuộc sống và cả những sẻ chia đời thường, muốn sợi dây kết nối với các con tốt hơn, không phải qua những cuộc điện thoại nữa mà nó là cuộc gặp gỡ trực tiếp, để các con cảm nhận được sự chân tình gắn kết từ các cô chú trong Quỹ dành cho mình. 

Thương các con lắm, rét buốt như vậy mà manh áo mỏng manh, cơm ăn cả tháng trời không biết miếng thịt là gì, chúng lại là con cả con đầu, hoàn cảnh mồ côi, nên chúng nhường nhịn hi sinh chăm chút cho cả các em nữa, nên đứa nào đứa nấy tằn tiện biết nghĩ lắm. Lên trao tiền và thăm các con, thấy vậy thương lắm, cũng chả nhiều gì, chỉ là tấm chân tình dành cho nhau, cũng không có nhiều thời gian gặp gỡ bên nhau, chỉ biết làm sao giúp các con cùng trong Quỹ giao lưu gặp gỡ và gần gũi nhau hơn. Thuê xe máy đi tới nhà các con, rồi đón các con tới nhà của một bạn nữa. Chỉ nói với con – Lý Thị Mẩy ( dân tộc Mông)  là ” Trưa nay các cô cùng một bạn nữa sẽ ăn trưa ở nhà con nhé”. Rồi đón Lò Quỳnh Như – (dân tộc Thái) qua nhà Mẩy, để Như ở đó nói với con là “cô và chị Mẩy sẽ đi chợ, trưa nay mình ăn cơm cùng nhau”.

Mình và Mẩy đi chợ, chợ xa nhà 6km, hỏi Mẩy con có hay đi chợ không? 

  • Mẩy nói: Con không ạ. Nhà không có tiền nên không đi chợ được, đi chợ là phải có tiền cô ạ.
  • Mình hỏi: Mẩy hôm nay muốn nấu món gì đãi các cô và em Như nhỉ ?
  • Mẩy: Con cũng không biết ạ. Vì con chỉ biết nấu rau và xào rau thôi. Nhà hiếm khi có thịt nên con không được ăn nên cũng chưa biết nấu món gì cho ngon ạ.
  • Mình: Bao lâu rồi con chưa được ăn thịt?
  • Mẩy: Mấy tháng rồi ạ. Có thì ít lắm, con cũng nhường cho các em con thôi. 

Vậy là mình quyết định mua 1 xách thịt bò về xào su su và 1 xách thịt lợn về để kho gừng. Những thứ rau củ đó thì sẵn ở vườn nhà Mẩy rồi. Về nhà đã thấy bé Như ngắt rau rồi hái su su xong hết rồi, cũng đã ngồi vào bếp để luộc rau rồi. Rất ngoan và biết việc thật. 

Nhà cũng chẳng có nổi gia vị gì ngoài muối và ít bột ngọt, mỡ không, dầu ăn không, tất cả chỉ có muối hột và ít mì chính. 

Mình nấu ăn mà mấy em nhỏ ngóng quá trời ngóng, bữa cơm mà mình không còn chụp nổi tấm hình hay quay lại được đoạn clip nào, vì nếu vậy mình không kìm được nước mắt mất. Bọn trẻ ăn ngon và ăn nhiều, người lớn còn biết tiết chế ít bộc lộ, chứ trẻ con thì không, lâu lắm rồi chúng mới được ăn ngon, cơm có thịt, chứ không phải cơm với mẩu gừng giầm muối. 

Bữa cơm mà đan xen tiếng Kinh + tiếng Thái + tiếng Mông. Có câu mình hiểu có câu không, nhưng ánh mắt thì chắc không lừa dối ai bao giờ, ánh mắt thân thiện vui vẻ, đan xen cảm xúc.Căn bếp củi sưởi ấm giá lạnh ngày đông, cái nắm tay của cụ già 70tuổi, bà nội của những đứa trẻ mồ côi. ” Cảm ơn các con nhé. Bà cảm ơn các con nhiều “

Câu đó là nghe được rõ nhất và cụ cố gắng nói tiếng phổ thông để mình hiểu. Rồi cuộc tâm sự , trò chuyện view đẹp triệu đô là gò đá sau vườn của nhà Mẩy. Nhìn hai con nói chuyện hỏi han nhau, thấy rằng trẻ con gần nhau dễ nhỉ, nhẹ nhàng, không giống ta, dò xét khó gần. Chúng chia sẻ về học tập,về cảm xúc thường ngày  đứa nhỏ hỏi đứa lớn:

  • ” Chị có buồn khi bố mất không, chị buồn lâu không ?”
  • ” Bố mẹ em mất, đến bây giờ thỉnh thoảng em vẫn buồn lắm, nhưng chẳng biết tìm bố mẹ ở đâu”.  
Lai Châu 20/12/2020 Quỳnh Như - Lý Thị Mẩy
Lai Châu 20/12/2020 Quỳnh Như – Lý Thị Mẩy

Nghe lỏm được mẩu chuyện mà thấy nghẹn lòng. Hoàn cảnh chúng gần giống nhau nên gần nhau nhanh lắm. Rồi chúng muốn mình kể về HN – kể về Lăng Bác – kể về cuộc sống hàng ngày của 1 bác sĩ , 1 dược sĩ, 1 nhân viên kinh doanh, một quán cà phê như thế nào, một thư viện của Trường ĐH ra sao . . . nhiều và rất nhiều điều chúng muốn biết.

Mình kể rồi cũng nhẹ nhàng nói ” Học giỏi là hè được về HN tham gia hội trại, lúc đó cô sẽ dẫn các con đi để biết HN ra sao “

Cuộc vui hội ngộ nào rồi cũng phải chia li, đưa Như về nhà, mà hai đứa nó quấn nhau quá, hẹn nhau ” Rồi chị sẽ đi thăm em nhé, chị mượn xe đạp để đi thăm em ” Mẩy nói với Như. Rồi nhà có mỗi cây mía sau vườn mà Mẩy cũng chặt về rồi đưa Như cầm về để làm quà. Chào các cô và em Như, Mẩy mắt đỏ lên, mím môi không khóc, chỉ nói ” Con sẽ cố gắng học, để hè được về HN thăm các cô”. Còn Như, lúc sáng gặp đồng chí ý, thì đồng chí ý bẽn lẽn, lạnh lùng lắm. Ấy thế mà lúc chiều đưa về nhà, rồi chào nhau, đồng chí bịn rịn lắm. Chia tay khóc luôn, làm cô lên xe rồi phải chạy lại ôm bạn 1 cái động viên, an ủi. Bạn khóc mà vẫn cứ lẩm nhẩm câu ” Con sẽ học tốt để hè cô lên đón con đi hội trại “.

Thương lắm, những đứa trẻ thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần. Chuyến đi gắn kết, chuyến đi cầu nối tình cảm, nó thành công ngoài mong đợi. Thật sự không uổng công đi mấy trăm km để đến, đêm hôm lạnh buốt, nhưng thứ nhận lại được thật là ấm áp. 

Cảm ơn các con đã mở lòng với các cô  các  chú, các con đã có niềm tin nơi cô chú trong Quỹ. Bây giờ chúng ta gắn kết hơn, các con coi Quỹ như gia đình thứ 2 của mình, anh chị em trong Quỹ như anh chị em ruột thịt của mình. Thật tuyệt vời. Các con cố lên và các cô chú trong Quỹ cũng cố lên, chúng ta sẽ có những trái ngọt, các con sẽ có những thành công nhất định. Tương lai đang chờ phía trước, cứ đi là sẽ tới. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *