Nguyễn Minh Phương – cô con gái của gia đình Con Đường Đến Trường hiện là sinh viên Trường Đại học Kinh tế Quốc dân. Năm 2021, khi còn là học sinh lớp 10, Phương bước vào Quỹ giáo dục “Con Đường Đến Trường” với hoàn cảnh ba mất sớm, mẹ là công nhân với đồng lương ít ỏi, anh trai em vẫn còn đang đi học và những tháng ngày mà nỗi lo tiền bạc luôn hiện diện trong từng bữa cơm, từng đêm muộn. Chính trong những ngày tháng ấy, Phương đã nhiều lần nhìn thấy mẹ mình lặng lẽ đếm từng tờ tiền lẻ sau ca làm kéo dài hàng chục tiếng. Đó không phải là những khoảnh khắc ồn ào, nhưng lại đủ sâu để gieo vào em một câu hỏi lớn: tại sao những người chăm chỉ nhất lại vẫn luôn phải lo lắng về tiền?

Sau 5 năm đồng hành cùng quỹ, cô học sinh năm nào giờ đã trở thành sinh viên kinh tế. Nhưng điều đáng nói hơn, Phương không chọn con đường chỉ để thay đổi cuộc sống của riêng mình. Em muốn mang những điều mình học được để chia sẻ với những người giống như gia đình mình ngày trước. Phương kể về ước mơ lớn của cuộc đời em, đó là lớp học quản lý tài chính cho những người lao động nghèo. Em hình dung về lớp học đầu tiên ấy, không có ánh đèn sân khấu, không có những bài giảng cao siêu. Đó chỉ là một căn phòng nhỏ nằm sâu trong khu công nghiệp, với vài dãy ghế nhựa và những con người rất đỗi bình dị: một chị công nhân, một anh thợ hồ, một cô bán hàng rong… Họ đến với ánh mắt vừa hy vọng, và có thể vừa hoài nghi.

Phương không nói về đầu tư lớn hay thị trường tài chính phức tạp. Em bắt đầu từ những điều rất nhỏ: cách ghi chép chi tiêu, cách lập một quỹ dự phòng, và ba khái niệm tưởng chừng đơn giản nhưng lại xa lạ với nhiều người – “kiếm tiền, giữ tiền và sinh tiền”. Rồi những điều nhỏ bé ấy dần tạo nên sự thay đổi. Vài tháng sau, một người phụ nữ công nhân quay lại lớp học, đưa cho Phương xem cuốn sổ tiết kiệm đầu tiên của mình. Chị cười, một nụ cười nhẹ nhưng đủ để chạm vào trái tim: “Lần đầu tiên, chị không còn sợ cuối tháng nữa.”
Có lẽ, với nhiều người, đó chỉ là một điều rất bình thường. Nhưng với Phương, đó là minh chứng rõ ràng nhất rằng những gì em muốn làm là có ý nghĩa. Phương tin rằng, giáo dục tài chính không phải là dạy người khác làm giàu, mà là trao cho họ quyền kiểm soát cuộc sống. Khi con người không còn bị nỗi lo tiền bạc đè nặng, họ có thể đứng thẳng hơn, sống an tâm hơn và bắt đầu nghĩ đến những ước mơ xa hơn.
Hành trình của Phương vẫn còn rất dài. Những lớp học ấy vẫn là một ước mơ để cô con gái nhỏ của gia đình Con Đường Đến Trường có thể sẽ tiếp tục phấn đấu, để có thể cùng với những yếu thế học cách sống tốt hơn. Và có lẽ, điều đẹp nhất không nằm ở quy mô của lớp học, mà nằm ở từng ánh mắt sáng lên, từng nụ cười nhẹ nhõm khi ai đó lần đầu tiên cảm thấy mình không còn bất lực trước đồng tiền.
🔥 Caption truyền cảm hứng trên facebook
Có những ước mơ không bắt đầu từ ánh đèn sân khấu,
mà từ một góc bếp chật, nơi người mẹ đếm từng đồng tiền lẻ.
Minh Phương – từ một cô bé lớn lên trong thiếu thốn –
đã không chọn bước đi một mình để thoát nghèo,
mà chọn quay lại…
để trao cho người khác một thứ còn quan trọng hơn tiền:
quyền kiểm soát cuộc đời họ.
Vì khi một người không còn sợ cuối tháng,
họ không chỉ giữ được tiền…
mà bắt đầu giữ lại được cả những ước mơ.











